Có những khoảng thời gian, khi đi qua rồi ta mới nhận ra mình đã yêu nó nhiều đến thế nào. Bốn tuần tại Trường Tiểu học Tân Giang đối với chúng tôi không chỉ là một đợt thực tập, mà còn là một miền ký ức dịu dàng, nơi những cảm xúc đầu tiên với nghề giáo được nhẹ nhàng đánh thức.
Tháng Ba đến, mang theo cái nắng, cái gió nhẹ của mùa hè, cũng là lúc chúng tôi bắt đầu hành trình của mình. Ngày đầu tiên bước chân vào trường, trong lòng mỗi chúng tôi đều có một chút bỡ ngỡ, một chút lo lắng, xen lẫn cả sự háo hức khó gọi tên. Nhưng rồi, tất cả những cảm xúc ấy dần lắng lại khi chúng tôi nhận được sự đón tiếp ấm áp từ Ban Giám hiệu nhà trường. Không phải là những điều lớn lao, mà chính là sự gần gũi, chân thành trong từng lời nói, sự tin tưởng, kì vọng của thầy cô đã tiếp thêm động lực để chúng tôi tự tin hơn khi bắt đầu những ngày thực tập đầu tiên.
Những ngày sau đó, chúng tôi được đồng hành cùng các cô giáo hướng dẫn tại lớp, những người không chỉ giỏi chuyên môn mà còn tràn đầy tâm huyết với nghề. Các cô đã tận tình hướng dẫn chúng tôi từ những điều nhỏ nhất: cách chuẩn bị một bài giảng, cách đứng lớp, cách lắng nghe và thấu hiểu học sinh. Những hôm gần đến tiết dạy đánh giá, chúng tôi không khỏi lo lắng, bồi hồi. Nhưng điều khiến chúng tôi nhớ mãi là các cô còn lo cho chúng tôi nhiều hơn thế. Sau những tiết dạy trên lớp, tranh thủ giờ trực trưa khi học sinh đã yên giấc, các cô vẫn lặng lẽ, tỉ mỉ đọc từng trang giáo án, góp ý từng chi tiết nhỏ cho chúng tôi. Không ồn ào, không vội vàng, chỉ là sự tận tâm âm thầm mà bền bỉ. Đến khi những tiết dạy khép lại, nhìn ánh mắt các cô ánh lên niềm vui và sự hạnh phúc, chúng tôi bỗng thấy lòng mình dịu lại. Niềm vui ấy không chỉ là khi một bài giảng được hoàn thành, mà còn là cảm giác được tin tưởng, được yêu thương một cách rất chân thành.
Ngoài công tác giảng dạy trên lớp, có lẽ điều khiến chúng tôi ấn tượng và thích thú nhất trong thời gian thực tập tại Trường Tiểu học Tân Giang chính là việc được tham gia tổ chức các hoạt động ngoài giờ lên lớp cho học sinh. Nhà trường không chỉ chú trọng đến việc dạy học mà còn đặc biệt quan tâm đến việc tạo ra một môi trường học tập năng động, giàu trải nghiệm cho các em. Ngay từ những ngày đầu, chúng tôi đã được tham gia hỗ trợ tổ chức hoạt động trải nghiệm nhân dịp ngày 8/3. Mỗi tuần trôi qua đều gắn liền với những hoạt động ý nghĩa như sinh hoạt kể chuyện dưới cờ, các tiết mục văn nghệ hay những hoạt động lớn như “Ngày hội Thiếu nhi vui khỏe”,…. Mỗi hoạt động đều mang một màu sắc riêng, nhưng có một điểm chung đó là sự hào hứng, hồn nhiên của các em học sinh và sự chuẩn bị chu đáo, chỉn chu từ phía nhà trường. Đặc biệt, chương trình để lại cho chúng tôi nhiều ấn tượng nhất chính là Ngày hội Giáo dục STEM và đọc sách. Đây là một trong những hoạt động lớn nhất của nhà trường, được tổ chức một cách quy mô và bài bản. Ở đây, chúng tôi được tận mắt chứng kiến sự sáng tạo, sự tự tin và niềm say mê học tập của các em học sinh. Những ánh mắt háo hức, những sản phẩm nhỏ xinh nhưng đầy sáng tạo đã khiến chúng tôi nhận ra rằng, việc học có thể trở nên thật sinh động và ý nghĩa khi được nuôi dưỡng đúng cách.
Và giữa tất cả những điều đáng nhớ ấy, hình ảnh các em học sinh Trường Tiểu học Tân Giang vẫn là điều đọng lại sâu sắc nhất trong chúng tôi. Các em ngoan ngoãn, lễ phép và rất có ý thức nề nếp. Mỗi tiết học trôi qua là những ánh mắt chăm chú, những cánh tay nhỏ nhắn xung phong phát biểu, là những tiếng “thưa cô”, “thưa thầy” trìu mến. Những khoảnh khắc rất đỗi giản dị như một nụ cười, một lời chào, hay chỉ là ánh mắt các em nhìn theo khi chúng tôi rời lớp cũng đủ khiến lòng chúng tôi thắt lại. Chính các em đã làm cho những tiết dạy của chúng tôi không còn là nhiệm vụ, mà trở thành niềm vui, thành một điều gì đó thật thiêng liêng.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, như cách những trang nhật ký được lật qua từng ngày. Chúng tôi dần quen với nhịp sống nơi đây, quen với tiếng trống trường, với những giờ lên lớp, với cả những khoảnh khắc giản dị mà ấm áp. Để rồi đến khi nhận ra, thì hành trình ấy cũng đã đi đến những ngày cuối cùng.
Ngày chia tay đến thật nhẹ nhàng mà khiến lòng chúng tôi nặng trĩu. Không còn là những buổi sáng vội vàng chuẩn bị giáo án, không còn những giờ đứng lớp đầy hồi hộp, cũng không còn được nghe những tiếng cười nói trong trẻo quen thuộc. Chúng tôi rời đi, mang theo trong tim biết bao nhiêu kỷ niệm, những kỷ niệm không ồn ào nhưng đủ để lắng đọng trong tim của chúng tôi.
Xin được gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến Ban Giám hiệu Trường Tiểu học Tân Giang, đã tạo điều kiện và luôn dõi theo, nâng đỡ chúng tôi trong suốt chặng đường vừa qua. Xin cảm ơn các cô giáo đã tận tình chỉ dạy, trao cho chúng tôi không chỉ kiến thức mà còn là niềm tin vào con đường mình đã chọn. Và xin cảm ơn các em học sinh, những điều ấm áp, dễ thương nhất mà chúng tôi may mắn được gặp trong hành trình này.
Tạm biệt Trường Tiểu học Tân Giang, tạm biệt một quãng thời gian thật đẹp. Có thể mai này chúng tôi sẽ bước đi trên những con đường khác nhau, nhưng chúng tôi tin rằng, ở đâu đó trong tim mình, vẫn sẽ luôn có một góc nhỏ dành cho nơi đây, nơi đã lặng lẽ thắp lên trong chúng tôi ngọn lửa của tình yêu nghề giáo.
Các tin khác
- Dạy học STEM cho học sinh Tiểu học - từ ý tưởng đến thực tế - 24/03/2026 14:59
- Khoa Sư phạm đẩy mạnh hoạt động tình nguyện “đại sứ ngôn ngữ”, thắt chặt tình hữu nghị Việt – Lào - 21/03/2026 14:37
- Cảm nhận về hai tuần được vinh dự về thực tập dưới mái trường TH, THCS & THPT Đại học Hà Tĩnh - 16/03/2026 12:47
- Vũ đạo “trend” và những vấn đề đặt ra trong giáo dục nghệ thuật cho trẻ - 15/03/2026 08:03
- Tác phẩm: Bên nhau ngày hội (chào mừng bầu cử Quốc hội và Hội đồng Nhân dân) - 12/03/2026 03:28


